Hà Nội: Dân lao động vật lộn mưu sinh giữa cái rét căm căm


Hà Nội đang trải qua những ngày lạnh giá nhất từ đầu đông tới giờ. Lẫn trong dòng người hối hả về nhà trốn rét, thì họ - những người lao động nghèo vẫn phải vật lộn với cuộc mưu sinh.

Hà Nội đang ở gần như "đỉnh cao" của giá rét, cái lạnh khủng khiếp, tê tái khiến nhiệt độ ngoài trời xấp xỉ trên dưới 8 độ C. Đi qua cầu Long Biên, người ta sẽ cảm nhận rõ hơn sự khắc nghiệt của thời tiết, khi gió từ sông Hồng tạt lên, táp tới tấp vào mặt, vào lưng người đi đường, như chực xô đẩy xe ngã theo hướng gió.


Vậy mà, ngay giữa cầu, những người bán ngô, khoai nướng, dù rất vất vả chống chọi với cái rét, vẫn cố gắng bám trụ với cuộc mưu sinh. Gió cứ hun hút lùa, người vẫn co ro bên bếp lửa, tay thoăn thoắt lật trở những bắp ngô nóng hổi, thơm ngon. Nhiều người đã nhanh trí che chắn, buộc tạm bạt thành một cái lều chắn gió.

Hầu hết những người bán ngô, khoai nướng trên cầu Long Biên là nông dân ở bãi giữa sông Hồng. Có người từ những tỉnh lân cận đến “nhảy dù”, lâu dần trở thành cư dân ở đây. Cũng có người là “thổ địa”, sống trên các con thuyền lênh đênh sông Hồng hoặc các ngôi nhà giữa bãi bồi. Mùa đông, họ kiếm thêm bằng những mẻ ngô, khoai nướng ngay trên cầu Long Biên.

Nhà ở bãi giữa sông Hồng, người phụ nữ bán ngô, khoai nướng được 4, 5 năm vui vẻ chia sẻ công việc của mình. Cứ đến mùa rét, từ 10 giờ sáng đến 12 giờ đêm, cô lại lỉnh kỉnh bếp, củi, bao tải ngô, khoai lên cầu Long Biên kiếm sống.



Càng rét đậm, ngô nướng bán càng chạy

Cô cho hay, càng rét đậm, ngô nướng bán càng chạy. Nếu chịu khó, mỗi ngày cô có thể bán dăm bảy chục bắp ngô, cũng có đồng ra đồng vào. “Mấy hôm nay rét quá, tôi mặc ba, bốn lớp áo, đi găng, đội mũ cẩn thận mà vẫn thấy buốt. Nghỉ ở nhà thì tiếc, nên rét mấy thì rét, vẫn cố ra đây bán hàng.” – cô nói thêm.

Thời tiết khắc nghiệt của Hà Nội những ngày này cũng làm khổ nhiều người lao động nghèo khác, nhất là những người bán hàng rong.



Rét thì mặc rét, người phụ nữ này vẫn đẩy xe ra đường tìm khách

Bất chấp giá buốt, họ vẫn phải ra đường kiếm sống. Bịt kín mặt mũi như ninja, mặt thật nhiều áo, đốt lửa sưởi ấm trong lúc chờ có khách, mặc áo mưa hoặc… liên tục vận động cho nóng người là những “chiêu” mà những người bán hàng vận dụng để chống chọi với cái rét.



Nón và khẩu trang là hai phụ kiện không thể thiếu trong những ngày này 



Tấm áo mưa mỏng manh được dùng thay áo rét 



"Con đường hoa" Thụy Khuê những ngày rét mướt cũng vắng hoe. Người phụ nữ này hy vọng, ít người cạnh tranh, chị sẽ dễ bán hàng hơn. 

Bữa trưa của chị là một chiếc bánh khoai. Không chịu nổi cái gió của Hồ Tây, chị phải “thủ” sẵn củi để sưởi ấm. Hoa bán rất chậm, nhưng chị không dám nghỉ một buổi chợ nào. Nghỉ chợ, đồng nghĩa với việc chị sẽ mất tiền ăn, tiền thuê nhà cả ngày mà chẳng thu lại được xu nào.



Một đốm lửa nhen vội vàng tạm ấm lòng ngày đông giá

Trong cái rét mỗi lúc một “ngọt” hơn, ở góc đường Bùi Thị Xuân, tiếng rao buồn bã vẳng ra từ chiếc loa rè như lọt thỏm vào tịch mịch: “Xôi lạc, bánh khúc đây. Ai xôi lạc, bánh khúc đây”… Những tiếng rao khi mờ khi tỏ, hòa với tiếng xích xe đạp lách cách như rã rời, lẫn trong màn đêm rét buốt, nghe sao não nuột.



Chiếc xe cà tàng, chõ xôi và chiếc áo mưa là "bạn đồng hành" của anh Đạt mỗi tối mưu sinh

Anh Đạt (27 tuổi), quê ở vùng chiêm trũng Thanh Liêm, Hà Nam, đã 5 năm bán xôi lạc, bánh khúc, vừa bán hàng cho khách, vừa mau miệng tâm sự: “Ở quê hay ngập lụi, không trồng cấy được mấy, hai vợ chồng tôi lên Hà Nội kiếm sống. Con lớn đã 3 tuổi, tôi gửi về quê nhờ ông bà nội trông nom, còn đứa bé mới 7 tháng tuổi sống cùng ở với chúng tôi ở nhà thuê tại Lĩnh Nam, Hoàng Mai.”



Dù trời rét đến đâu, anh cũng cố đi bán hàng

Đều đặn mỗi ngảy, anh Đạt đạp xe long dong khắp các nẻo đường thành phố, từ 21giờ tối đến khoảng 3 giờ sáng hôm sau mới về nhà. Về đến nhà, anh lại lao vào nặn và đồ xôi, làm bánh khúc cùng vợ. Đến 5 giờ sáng, vợ anh lại đạp xe ra khu vực chợ đầu mối phía Nam bán hàng. Chiều, hai vợ chồng lại tiếp tục “chiến đấu” với mẻ bánh tiếp theo. Hai vợ chồng phải “chia ca”, một người đi bán thì một người ở nhà, vì còn phải trông con nhỏ.



Trời càng rét, anh càng dễ bán hàng

Mỗi chõ bánh, nếu bán hết, họ thu về khoảng 150.000 đồng . Trừ đi chi phí ăn ở, điện nước, nếu may mắn em bé không ốm đau, anh chị gửi được về quê khoảng 3 – 4 triệu đồng. “Chỉ mong không đau ốm gì để còn đi bán hàng đều đặn. Rét mướt thế này, khổ thì khổ thật, nhưng chịu khó đi muộn muộn, vào sâu trong các ngõ ngách, dễ gặp khách hơn.” – anh Đạt thổ lộ.

Đêm về khuya, phố xá càng vắng vẻ, trời càng lạnh hơn. 23 giờ đêm, ông già sửa xe ở góc công viên Thống Nhất vẫn cố nấn ná chưa dọn hàng. Ông bảo, thể nào lát nữa mấy cô buôn đồng nát về muộn cũng tạt qua bơm xe.



Gần nửa đêm, ông cụ độc thân mới lục tục dọn đồ về


Ông cụ đến từ Thiên Thai, Bắc Ninh, cho biết, ông sống một mình và đã sửa xe ở góc công viên hơn 20 năm rồi. Thủng thẳng gom đồ nghề trong ánh đèn đường vàng vọt, co ro trong lần áo mỏng, ông cụ ngót 70 tuổi quay sang than vãn với bác xe ôm đứng gần đó: “Sao mà năm nay rét thế! Chẳng biết còn rét đến bao giờ, bác nhỉ?”



Gắn bó với vỉa hè công viên Thống Nhất ngót hai chục năm, ông bảo, mùa đông năm nay khắc nghiệt hơn những năm trước




Đang dọn hàng dở, ông vẫn vui vẻ sửa xe cho vị khách muộn mằn

Đến lượt mình, bác xe ôm cũng chép miệng: “Từ tối đến giờ con cũng chưa được cuốc nào đây. Đợt này rét dai quá, mấy con bé (gái mại dâm – PV) ở hồ Thiền Quang cũng ế, chứ chúng nó mà có khách, con cũng được vài chục rồi.”



"Cầu cho mấy hôm nữa ấm lên, chứ rét thế này, tôi chẳng có khách đi xe" 


Quay sang chúng tôi, bác bảo: “Tôi ngày xưa cũng là thợ xây, nhưng giờ yếu sức rồi, không đi theo bọn thợ trẻ được nữa nên chạy xe ôm. Thuê chỗ ngủ mỗi đêm mất 15.000 đồng mà chưa kiếm được đồng nào, chắc ngày mai phải ra sớm để kiếm khách bù thôi.” Rồi bác thở dài thườn thượt, bỏ lửng câu nói: “Ai ở quê cũng tưởng Hà Nội dễ kiếm tiền, nhưng…”


"Trời rét, người lên Bờ Hồ chơi thưa hơn, mãi mà tôi vẫn chưa bán hết ngô"


Giữa nhiệt độ 8, 9 độ C , người phụ nữ này vẫn bám trụ với đường phố 



Khi phố xá còn say ngủ, nhiều người đã bắt đầu ngày lao động của mình 

Cuộc sống của những người lao động nhập cư vốn đã bấp bênh, nay lại càng khó khăn hơn giữa trời đông giá. Chính khát vọng sống và tinh thần hăng say lao động, niềm tin vào tương lai mới là ngọn lửa sưởi ấm họ giữa những ngày rét buốt này, chứ không phải những tấm áo mỏng manh mà họ đang khoác trên người.

Theo Afamily

Ngày định mệnh của cô gái Ấn Độ bị hãm hiếp


Vào một buổi chiều trước lễ Giáng sinh ở thủ đô New Delhi, cô gái trẻ gọi điện cho bạn trai và hối thúc anh này dậy vì đã sắp đến giờ hẹn của hai người.
"Dậy đi nào, dậy đi nào", cô gái nói. "Muộn rồi. 1h chiều rồi đấy".

Cả hai hẹn gặp nhau tại Select Citywalk, một trung tâm thời trang hiện đại. Cô gái, vẫn thường được bố mẹ âu yếm gọi là Biyita, nghĩa là con gái, rất mê một chiếc áo khoác dáng dài trong một cửa hiệu, bạn trai cô kể lại trong một cuộc phỏng vấn gần đây. Anh chàng nghĩ một thời gian nữa mình sẽ mua chiếc áo cho bạn gái. Sau đó, cả hai đi xem bộ phim "Cuộc đời của Pi", ngồi đúng những chiếc ghế mà trong dịp xem bộ phim "Những chuyến đi của Gulliver" lần trước họ đã ngồi cùng nhau.

Một vài giờ sau, cặp đôi bị đánh đập, lột hết quần áo và người đầy máu me, bị ném ra từ một chiếc xe buýt tư nhân dọc một đường cao tốc. Cả hai bị tấn công tới tấp bằng một thanh sắt. Cô gái bị cưỡng hiếp bởi 6 gã đàn ông và qua đời hai tuần sau đó.

Wall Street Journal đã xây dựng lại những chi tiết về cuộc đời và cái ngày định mệnh của cô dựa trên những cuộc phỏng vấn với gia đình, bạn bè, trong đó có người bạn trai, một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, người cũng bị chấn thương và phải bất lực chứng kiến cảnh cô bạn gái bị hãm hiếp mà không thể làm gì.

Gia đình cô là người gốc Ballia, bang nông thôn Uttar Pradesh. Họ chuyển đến New Delhi cách đây 30 năm với mong ước có một cuộc sống đỡ vất vả hơn. Cha cô đã làm rất nhiều nghề để kiếm tiền nuôi gia đình. Ba năm trước, ông xin được một chân làm người tải hàng ở sân bay với mức lương 7.000 rupe (130 USD) một tháng. Để có tiền nuôi cô và hai em trai, 17 và 15 tuổi, ăn học, ông đã bán đi một nửa mảnh đất nhỏ của gia đình.

Trong gia đình xuất thân từ tầng lớp nông dân, cô chính là người đầu tiên ăn học tới chốn và có một tương lai triển vọng. Cao 1m6 mà chỉ nặng có 40 kg, nhưng cô lại là một sinh viên tiêu biểu trong trường. Cô tự kiếm tiền bằng cách làm gia sư cho trẻ em. "Cô ấy là sinh viên giỏi nhất lớp", một người bạn tên Nisha kể.

Ban đầu, Biyita muốn trở thành bác sĩ nhưng cha cô không đủ tiền đóng học phí hay tìm một người bảo lãnh thích hợp để vay tiền ngân hàng. Học viện Khoa học Trợ y và Tiếp cận Sai, đóng tại thành phố Dehradun, dưới chân núi Himalaya, đã cho gia đình cô một lựa chọn: một khóa vật lý trị liệu 4 năm rưỡi với số tiền học phí vừa phải. Thế là tháng 11/2008, cô ghi tên học. Cử nhân ngành này ra trường có thể kiếm được gần 30.000 rupe một tháng, gấp bốn lần tiền lương của cha cô.

Cô học ca chiều, từ trưa đến 17h. Cô làm thêm tại một tổng đài để kiếm thêm tiền, ca từ 19h đến 4h sáng, giải quyết các thắc mắc từ những người Canada về vấn đề thế chấp. Cô cũng là người giám sát của một nhóm nhân viên.

Khi tích lũy được một số tiền, cô gái bắt đầu băn khoăn xem nên tiêu số tiền đó vào việc gì. Gần đây, cô có để mắt đến một chiếc điện thoại thông minh của Samsung. Cô còn mơ về một chiếc xe hơi Audi xa xỉ. "Em muốn xây một ngôi nhà thật lớn, mua một chiếc xe và ra nước ngoài làm việc", người bạn trai thuật lại lời cô.

Ban đầu khi mới nhập trường, cô là sinh viên rất nhút nhát, ăn vận giản dị. Một thời gian sau, cô cởi mở hơn, bắt đầu dàn dựng các điệu nhảy và tham gia những buổi biểu diễn ở trường. Nói tiếng Anh tốt, cô rất ham đọc sách, nhất là các tiểu thuyết của Sidney Sheldon.

Tuy nhiên, tiền bạc vẫn luôn là vấn đề khiến cô nhức đầu. Vừa học vừa làm thêm đến sáng khiến cô nhiều lúc kiệt sức. "Cô ấy chỉ ngủ hai giờ một ngày", bạn cùng phòng cô kể. Tổng cộng cô đã trả được khoảng 3.300 USD tiền học phí.

Dần dà, cô gái cũng để ý nhiều hơn đến thời trang. Nếu mê mẩn một chiếc váy nào đó trong cửa hiệu nhưng không đủ tiền mua, cô sẽ tìm các mẫu tương tự ở chợ. Cô cũng có một bộ sưu tập giày, chủ yếu là giày cao gót.

Ngày 16/12, ngày xảy ra cuộc tấn công, cả gia đình cô quây quần ở nhà. Cô gái trẻ nấu bữa trưa cùng mẹ. Các em và cha trêu đùa nhau. Sau giờ ăn, cha cô đi làm ca 2h chiều, còn cô đi chơi cùng người bạn trai. Gia đình nói rằng hai người không phải đang hẹn hò mà chỉ là bạn bè lâu năm. Sau khi xem xong bộ phim mà cô yêu thích, họ cùng bắt một chiếc xe lam ba bánh đến Munirka, trên đường cao tốc chính phía nam Delhi, điểm bắt xe buýt về nhà cô.

Cũng tối hôm đó, cách khoảng 8 km, trong một khu ổ chuột với khoảng 300 túp lều được gọi là trại Ravi Dass, hai anh em Ram và Mukesh Singh, đang nghê nga bên bàn rượu và nhâm nhi thịt gà. Ram là lái xe một xe buýt tư nhân.

Vinay Sharma, một thanh niên làm tại một phòng tập thể thao địa phương với mức lương chỉ 40 USD một tháng, và bạn là Pawan Gupta cũng nhập hội . Trước đó, y đang xem phim ở nhà thì người bạn bán hoa quả Pawan Gupta ghé qua chơi. Cuối cùng, cả hai sang nhà anh em Singh.

Sau khi có chút men trong người, cả nhóm, thêm một gã và một trẻ vị thành niên nữa, quyết định "đi chơi cho vui" trên xe buýt do Ram Singh lái. Khoảng 21h15, chiếc xe tạt vào bến trên đường cao tốc, nơi cô gái trẻ và bạn trai đang chờ.

Cô gái và bạn cô yêu cầu được chở đến Dwarka, gần nhà cô. 4 trong số những gã đàn ông giả bộ như những hành khách thường xuyên. Một gã thu số tiền tương đương 20 cent (4.000 đồng) một vé và tên còn lại lái xe.

Một lúc sau, chúng bắt đầu tán tỉnh cô gái bằng những lời lẽ dâm dục, dẫn đến cãi vã và gây gổ giữa hai bên. Người bạn trai bị những gã này dùng gật sắt đánh bất tỉnh. Ở phía sau xe, cô gái bị 5 gã thi nhau lột đồ và cưỡng hiếp, trong khi tên còn lại lái xe đi lòng vòng, băng qua Vasant Vihar, một khu dân cư cao cấp, nơi đóng các sứ quán và biệt thự của người nước ngoài. 40 phút sau, chiếc xe dừng lại gần một loạt khách sạn hạng sang phục vụ cho khách du lịch gần sân bay.


Người dân đi qua nơi cô gái và bạn trai bị ném xuống từ xe buýt tối 16/12. Ảnh: WSJ

Cặp đôi bị ném ra khỏi xe trong tình trạng không mảnh vải che thân, máu me đầm đìa. Nằm bẹp trên một dải cỏ khô, cô gái gần như bất tỉnh, còn chàng trai cố lết dậy, vẫy tay cầu xin những chiếc xe đi ngang qua giúp đỡ, dù máu vẫn đang chảy ra từ một vết thương trên đầu anh. Tuy nhiên, hơn 20 phút trôi qua, không có ai dừng lại.

Một vài người làm việc ở khu vực này cho hay hai nhân viên của một công ty xây dựng đường cao tốc là những người đầu tiên đến bên các nạn nhân, lúc hơn 22h. Một người gọi cho cảnh sát.

Trong khoảng thời gian sau đó, một người chủ khách sạn 28 tuổi gần đó đi qua. Ban đầu anh không dừng xe, nhưng sau đó quay lại. Rùng mình trước cảnh tượng máu me đang chảy trên khuôn mặt của chàng trai, anh rút ra một hộp giấy và chai nước để giúp cặp đôi, trong khi chờ cảnh sát tới. Một trong những nhân viên đưa áo len trùm lên người cô gái và sơ mi cho người bạn trai. 45 phút sau khi cả hai bị ném xuống đường, cảnh sát mới có mặt.

Cùng lúc cô gái được cảnh sát đưa đến bệnh viện Safdarjung, gia đình cô mới bắt đầu cảm nhận được chuyện bất thường. Bình thường, Biyita thường về nhà 20h30. "Chúng tôi thực sự lo lắng nhưng không biết làm gì hơn là ngồi chờ con", cha cô nói. Ông đã điện thoại cho cặp đôi nhưng không liên lạc được.

Khoảng 23h15, cảnh sát điện thoại thông báo cô gái bị tai nạn. Cha cô tức tốc lao đến bệnh viện với người hàng xóm bằng xe máy. "Cảm giác lúc đó thật khủng khiếp", em trai cô nhớ lại. "Cả nhà đã mường tượng đến viễn cảnh xấu nhất".

Ngày 29/12, tại một bệnh viện ở Singapore, cô gái trẻ với tương lai tươi sáng đang chờ đón trút hơi thở cuối cùng, sau nửa tháng đấu tranh với sự sống mong manh. Cái chết của cô khiến cả Ấn Độ bàng hoàng nhìn lại một đất nước với đầy rẫy những mối đe dọa với phụ nữ, bất chấp những tiến bộ của xã hội đang tự do hóa và nền kinh tế phát triển. Cuộc đời của cô hóa thân thành một giấc mơ Ấn Độ thời hiện đại mà nhiều người hằng theo đuổi.

Hôm qua, 5 trong số những hung thủ cưỡng hiếp và sát hại cô đã lần đầu ra tòa ở New Delhi. Khuôn mặt của chúng bị trùm kín bằng những chiếc mũ len xám. Cả năm tên bị truy tố tội bắt cóc, cưỡng hiếp và giết người, cùng những tội danh khác. Nếu bị kết tội, chúng có thể bị tử hình. Một tên thứ 6 chưa qua tuổi vị thành niên đối mặt với những thủ tục tố tụng trước một tòa án vị thành niên.

Theo Afamily

Facebook đổi giao diện Timeline "một cột"


Có vẻ như Facebook đang thay đổi giao diện Timeline cũ để giảm bớt phàn nàn của người dùng về sự rối rắm của thiết kế này.

Hôm nay, Facebook đã bắt đầu chính thức cho ra mắt thiết kế mới của giao diện Timeline chỉ với một cột duy nhất. Giao diện này có cách sắp xếp các trang cá nhân của người dùng khoa học hơn đồng thời tập trung vào các hoạt động giao tiếp giữa bạn bè.

Hiện nay giao diện mới đã xuất hiện tại New Zealand. Theo ảnh chụp màn hình thì tất cả các cập nhật trạng thái và wall post từ bạn bè đều được đặt trong một cột duy nhất ở bên trái màn hình. Cột này được thiết kế rộng để người dùng tập trung hơn vào các tương tác bạn bè. Các phần thông tin còn lại đương nhiên sẽ được làm nhỏ bớt đi.

Các hộp thông tin ở bên góc phải màn hình được cố định để hiển thị các thông tin về Bạn bè, Hoạt động gần đây và các nội dung cập nhật tương tự khác. Như vậy các bài đăng được đánh dấu (hightlight) sẽ không còn trải rộng cả hai cột như trước nữa.

Giao diện mới chỉ có một cột và tập trung vào các giao tiếp bạn bè.

Giao diện mới cũng đi kèm với phần đầu của Timelines gọn gàng hơn. Các hộp thông tin như “Bạn bè”, “Ảnh”, “Bản đồ” hay “Likes” đều được gỡ bỏ và tích hợp vào một thực đơn riêng. Thêm một điểm thú vị nữa đó là thông tin về tình trạng quan hệ của người dừng cũng bị gỡ bỏ ở phần này.


Giao diện Timelines cũ và mới.

Facebook đã bắt đầu thử nghiệm tính năng ở một số tài khoản từ vài tháng cuối năm trước và đến hôm nay các tài khoản Facebook ở New Zealand đã chính thức nhận được thay đổi này. Theo một nguồn tin thì người phát ngôn của Facebook có nói họ sẽ không chia sẻ thêm bất cứ điều gì về giao diện mới. Điều này có nghĩa là ở thời điểm hiện tại, chỉ có người New Zealand được trải nghiệm thiết kế mới và các nước khác sẽ còn phải chờ đợi trong một thời gian ngắn nữa.

Theo quan sát ban đầu thì giao diện mới này khá gọn gàng và dễ sử dụng. Nếu như ở giao diện Timelines cũ, các thông tin được chia ra 2 cột khá rối mắt thì ở phiên bản này với một cột duy nhất, các bài đăng sẽ được sắp xếp khoa học và rõ ràng theo thứ tự thời gian. Tuy nhiên, giao diện này có một điểm trừ, khi bạn kéo chuột xuống Timeline sâu hơn một chút phần bên phải màn hình bị bỏ trống quá nhiều.


Các bài đăng được sắp xếp khoa học hơn.
Trang thông tin About không có nhiều thay đổi.
Tab More cung cấp thêm rất nhiều thông tin như Map, Music, TV Shows, … và cả các ứng dụng bên thứ ba như Instagram, Spotify, …
Các phần thông tin cho các ứng dụng bên thứ ba.
Phần sở thích của người dùng cũng được thay đổi.

Những vụ cảnh sát dùng nhục hình gây bức xúc dư luận


Nhiều vụ cảnh sát dùng nhục hình với nghi phạm đã xảy ra. Hành vi này của người cảnh sát là nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm tới sức khỏe, danh dự của công dân, gây mất niềm tin của quần chúng nhân dân đối với các cơ quan bảo vệ pháp luật, tạo ra bức xúc trong dư luận xã hội


Hai cảnh sát dùng nhục hình với Osin

Bị chủ nhà nghi ngờ ăn cắp tiền, một osin ở Nha Trang đã bị các điều tra viên đánh đập trong quá trình lấy lời khai.

Chiều 9/1/2012, TAND tỉnh Khánh Hòa đã tuyên phạt hai bị cáo nguyên là điều tra viên của Công an TP. Nha Trang mỗi bị cáo 9 tháng tù treo về tội dùng nhục hình. Đồng thời, HĐXX còn buộc hai bị cáo phải bồi thường cho người bị hại 3 triệu đồng.

Hai bị cáo gồm Trần Bá Tuấn (SN 1976, trú 205, Chung cư A, Nha Trang) và Nguyễn Đình Quyết (SN 1984, trú 186/22/7 Lê Hồng Phong, Nha Trang).

Bị cáo Tuấn và Quyết trước vành móng ngựa

Nạn nhân bị dùng nhục hình là bà Trần Thị Lan (SN 1970, ở xã Suối Hiệp, huyện Diên Khánh) tạm trú tại số nhà 229/11 đường 2-4, Nha Trang và đang giúp việc cho gia đình anh Võ Hà Trang (ở 9B Lãn Ông, Nha Trang).

Trước đó, ngày 28/11/2010, anh Trang đến Công an TP. Nha Trang trình báo về việc gia đình anh bị mất trộm 7 triệu đồng và 1.750 USD và nghi ngờ bà Lan lấy trộm. Sau đó bà Lan bị đưa đến tầng 2 trụ sở CATP. Nha Trang để lấy lời khai.

Trong khoảng thời gian từ trưa ngày 28/11 đến 17h ngày 29/12/2010, Tuấn và Quyết đã dùng công cụ hỗ trợ là gậy cao su, dùi cui điện do ngành công an trang bị để đánh đập, chích điện nhiều lần vào tay, chân, vai bà Lan để ép bà Lan khai nhận hành vi trộm cắp tiền của gia đình anh Trang.

Bà Trần Thị Lan sau khi bị đánh.

Đến 17h45 ngày 29/12/2012, Tuấn và Đông dẫn giải bà Lan bàn giao cho Nhà tạm giữ Công an TP. Nha Trang, đồng thời soạn sẵn biên bản giao nhận người bị bắt, xác nhận bà Lan tình trạng sức khỏe bình thường.

Ngày 30/11/2010, bà Lan bị ngất xỉu tại nhà tạm giữ nên đã được đưa vào Bệnh viện Đa khoa Khánh Hòa cấp cứu và điều trị, đến ngày 7/12/2010 thì xuất viện.

Theo kết luận của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa, bà Lan bị “đa chấn thương”, trong đó có nhiều vết thương ở vùng đùi, tay, ngực...

Ngoài ra, quá trình điều tra, bà Lan khai nhận ngoài Tuấn và Quyết còn có 3 người đàn ông mặc thường phục cũng tham gia đánh bà nhưng kết quả điều tra không có cơ sở để xác định được tên, tuổi ba người này nên không đủ cơ sở để kết luận.

Cảnh sát dùng nhục hình với xe ôm

Ngày 6/3/2012, TAND tỉnh Khánh Hòa tuyên trong phiên sơ thẩm đối với Lang Thành Dũng (nguyên cán bộ Đội CSĐT về tội phạm về TTXH Công an TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa) 9 tháng tù, cho hưởng án treo về tội “dùng nhục hình”.

Theo hồ sơ vụ án, khoảng 2 h 45 ngày 22/7/2011, hai nam du khách từ Hà Nội đến Công an TP. Nha Trang trình báo bị mất 7 triệu đồng vào đêm 21/7 khi đi massage, nghi lái xe ôm cùng tiếp viên dàn dựng lấy cắp.

Bị cáo Lang Thành Dũng trước vành móng ngựa.

Sau khi điều tra được tung tích của các nghi phạm liên quan vụ mất tiền trên, Dũng và Đỗ Ngọc Hiền (Hiền là sinh viên trung cấp cảnh sát đang thực tập) trực tiếp còng tay hai nghi phạm Nguyễn Trường Vũ và Trương Chí Bình đưa về trụ sở.

Trong đêm, Dũng tát anh Bình; đấm, tát, dùng dùi cui cao su đánh, làm anh Vũ bị choáng xỉu, ù tai, khó thở, phải cấp cứu điều trị tại bệnh viện tỉnh từ ngày 27/7 đến 1/8/2011.

Cũng theo hồ sơ vụ án, Hiền có tham gia đánh, nhưng chỉ với vai trò thứ yếu và đang là sinh viên thực tập, không cần xử lý hình sự.

Gia đình anh Vũ cho biết, vụ việc vỡ lở, Dũng và Hiền có đến nhà xin bồi thường 27 triệu đồng (rồi xin lại 7 triệu), xin gia đình ký giấy bãi nại.

Cảnh sát điều tra bị tố dùng nhục hình gây thương tích nặng

Ngày 28/12/2012, tin từ Văn phòng Công an tỉnh Bình Định cho biết Cơ quan điều tra VKSND Tối cao vừa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với trung úy Nguyễn Xuân Cảnh, nguyên cán bộ Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an huyện Tuy Phước về tội dùng nhục hình.

Trước đó, lãnh đạo Công an huyện Tuy Phước đã ra quyết định đình chỉ công tác, đồng thời Huyện ủy Tuy Phước cũng ra quyết định đình chỉ sinh hoạt Đảng đối với trung úy Cảnh.

Theo một nguồn tin cho biết, trong quá trình điều tra vụ việc được lãnh đạo giao, trung úy Cảnh đã dùng nhục hình, gây thương tích nặng cho một đối tượng.

Sau khi xảy ra vụ việc trên, nạn nhân và gia đình đã gửi đơn tố cáo hành vi trên của trung úy Cảnh đến Cục Điều tra VKSND Tối cao.

Trong quá trình xử lý đơn tố cáo của nạn nhân, Cục Điều tra VKSND Tối cao gửi giấy triệu tập yêu cầu trung úy Cảnh ra TP Đà Nẵng làm việc nhưng Cảnh không có mặt.

Bốn công an bị tố dùng nhục hình gây chết người

Sau hơn 3 giờ có mặt tại trụ sở công an xã, ông Nguyễn Mậu Thuận (SN 1958, đội 13, thôn Đoài, Kim Nỗ, Đông Anh, Hà Nội) đã tử vong với rất nhiều vết bầm tím trên cơ thể.

Liên quan đến cái chết bất thường của ông Thuận tại trụ sở công an xã, chiều ngày 1/9/2012, Công an huyện Đông Anh (Hà Nội) cho biết đã khởi tố vụ án và bắt tạm giam 4 cảnh sát cố ý gây thương tích gây hậu quả chết người.

Bốn cảnh sát bị bắt tạm giam gồm: Hoàng Ngọc Tuyên (SN 1980) -phó công an xã Kim Nỗ; Nguyễn Trọng Kiên (SN 1991); Đoàn Văn Tuyến (SN 1983); Hoàng Ngọc Thức (SN 1988) đều là công an viên xã Kim Nỗ.

Theo kết quả điều tra, công an huyện Đông Anh làm rõ: Hồi 8h15 ngày 30-8, UBND xã Kim Nỗ tổ chức thi hành Quyết định cưỡng chế phá dỡ công trình vi phạm trật tự xây dựng của hộ gia đình ông Nguyễn Mậu Diệp (bố ông Nguyễn Mậu Thuận, SN 1958), tại đội 13, thôn Đoài, Kim Nỗ, Đông Anh. Quá trình cưỡng chế không xảy ra sự việc cản trở của hộ gia đình ông Diệp. Sau đó, ông Nguyễn Mậu Thuận được mời đến trụ sở công an xã làm việc.

Theo điều tra, khi đưa ông Thuận đến trụ sở công an xã, Nguyễn Trọng Kiên, Hoàng Ngọc Thức và Đoàn Văn Tuyến đã sử dụng khoá số 8 khoá tay ông Thuận ra phía sau rồi đưa ông Thuận vào ngồi ghế gỗ trong phòng làm việc. Ông Thuận đã chửi bới lại công an viên.

Các công an viên này tiếp tục sử dụng 4 khoá số 8 khoá 2 chân, 2 tay của ông Thuận vào chân ghế, nhưng ông Thuận vẫn tiếp tục chửi lại các công an viên. Thấy vậy, Hoàng Ngọc Tuyên và Nguyễn Trọng Kiên dùng dùi cui cao su đánh liên tiếp vào đùi phải và đùi trái ông Thuận. Ông Tuyên chỉ đạo Kiên dùng hai chiếc bút bi kẹp vào các ngón tay của ông Thuận bóp mạnh.

Hoàng Ngọc Tuyên hỏi ông Thuận và yêu cầu Nguyễn Trọng Kiên ghi lời khai nhưng ông Thuận không ký biên bản, Tuyên và Kiên tiếp tục đánh ông Thuận.

Đến khoảng 16 h cùng ngày, thấy ông Thuận có biểu hiện khó thở, các công an viên liền đưa ông Thuận đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Đông Anh nhưng ông Thuận đã tử vong với nhiều vết bầm giập trên người.
Khám nghiệm pháp y tử thi, Công an huyện Đông Anh xác định: Nạn nhân bị gãy xương sườn số 6,7,8 bên trái. Bác sĩ pháp y cho biết thêm: Ông Thuận bị bệnh xơ gan, trong tình trạng say rượu, khi bị ngoại lực tác động sẽ gây ngừng tim dẫn đến tử vong. Hiện vụ việc đang được tiếp tục điều tra làm rõ.

Trung tá công an làm chết người bị phạt 4 năm tù

Ngày 13/1/2012, sau gần một năm gây ra cái chết cho ông Tùng, nguyên trung tá công an phường Thịnh Liệt (Hoàng Mai, Hà Nội) đã bị tòa án tuyên phạt 4 năm tù về tội làm chết người trong khi thi hành công vụ.

Theo cơ quan công tố, ngày 28/2/2011, Ban chỉ huy công an phường Thịnh Liệt đã phân công ông Nguyễn Văn Ninh (54 tuổi, cán bộ cảnh sát trật tự công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai) cùng tổ dân phòng tự quản tuần tra xử lý các trường hợp vi phạm trật tự giao thông đường bộ tại vành ��ai đối diện cổng phụ bến xe phía Nam.

Khoảng 10h30 cùng ngày, trong khi làm nhiệm vụ, ông Ninh phát hiện ông Trịnh Xuân Tùng (54 tuổi, ở Hai Bà Trưng) không đội mũ bảo hiểm ngồi sau xe máy do ông Phạm Quanh Hùng (lái xe ôm) điều khiển.

Thấy vi phạm, ông Ninh đã dùng còi và gậy hướng dẫn giao thông ra hiệu lệnh yêu cầu ông Hùng dừng xe và thông báo lỗi vi phạm, yêu cầu tài xế xuất trình giấy tờ, lập biên bản về việc điều khiển xe máy chở người ngồi trên xe không đội mũ bảo hiểm, xử phạt 150 nghìn đồng.

Ông Nguyễn Văn Ninh tại tòa.

Tuy nhiên ông Hùng không ký biên bản mà để lại giấy đăng ký rồi chở ông Tùng bỏ đi uống rượu. Đến khoảng 15h cùng ngày, ông Hùng chở ông Tùng và một người bạn khác quay lại xin nộp tiền phạt 100 nghìn đồng, hủy biên bản và mức phạt buổi sáng, nhưng ông Ninh không đồng ý. Mấy người này đã lăng mạ rồi tiếp tục bỏ đi.

Một lát sau ông Tùng quay lại, hai bên lời qua tiếng lại. Ông Tùng túm cổ áo ông Ninh, tay phải tát vào mặt. Lúc này ông Ninh gạt ra, gỡ tay ông Tùng và hô to: "Thằng này nó đánh tôi, anh em đâu bắt giữ nó lại". Ông Tùng xoay người bỏ chạy, nhưng bị ông Ninh túm tóc giật lại…

Nghe tiếng hô, một số người lao đến bẻ quặt tay phải ông Tùng. Ninh túm tóc ghì đầu khiến ông Tùng ngã nghiêng mặt xuống đất, sau đó lấy khóa số 8 còng tay ông ngồi dựa vào gốc cây bàng. Hậu quả ông Tùng bị thương phải đưa đi cấp cứu tại bệnh viện, sau đó đã tử vong.

Trước khi vụ án được đưa ra xét xử, gia đình bị cáo Ninh đã tự nguyện bồi thường cho gia đình nạn nhân Tùng số tiền 500 triệu đồng.

Đi ngủ sớm và thức dậy sớm giúp con người khỏe mạnh và minh mẫn


Thức dậy sớm mỗi buổi sáng có lẽ là thói quen của hầu hết các lãnh đạo doanh nghiệp. Ngoài áp lực công việc, các doanh nhân có lẽ còn bắt đầu ngày mới sớm hơn những người khác vì muốn có thêm thời gian cho cuộc sống cá nhân.

Nhiều chức năng của cơ thể người vẫn có thể vận hành tốt khi ngủ ít, trong khi một số chức năng có thể không vận hành trơn tru. Tuy nhiên, vì những sức ép liên quan tới việc vận hành một công ty vẫn buộc các giám đốc điều hành (CEO) phải dậy sớm.

Trang Business Insider đã điểm qua một số CEO nổi tiếng có thói quen thức dậy sớm. Nhiều người trong số này xem buổi sáng sớm là một quãng thời gian bình yên và thú vị trước một ngày làm việc căng thẳng và bận rộn.

CEO Dan Akerson của General Motors


Akerson tiết lộ với hãng tin AP rằng ông “hiếm khi ngủ quá 4h30 - 5h sáng”. Ông thức dậy vào thời gian này mỗi ngày để có thể trao đổi công việc với GM châu Á trước khi châu Á chuyển sang buổi tối. Akerson xem đây là công việc tuyệt vời nhất của mình: “Một công việc phức tạp, thú vị và đầy hứng khởi”.

Akerson cho biết, ông có nhiều đêm bị mất ngủ, nhưng với thói quen dậy sớm, những đêm mất ngủ này của ông không kéo dài.

CEO Tim Cook của Apple


Cook được nhiều người biết là có thói quen dậy sớm và gửi đi những bức email của Apple vào lúc 4h30 sáng. Đến 5h, ông đi tới phòng tập thể hình. Cook còn làm việc tới giờ muộn và luôn tự hào mình là người đến văn phòng sớm nhất, ra về muộn nhất.

CEO Robert Iger của Disney


Iger nói với báo New York Times rằng, ông thức dậy vào lúc 4h30 mỗi buổi sáng. Ông dành khoảng thời gian yên tĩnh đầu ngày để làm nhiều việc như đọc báo, tập thể dục, nghe nhạc, xem email và xem TV.

CEO Steve Murphy của Christie’s


Trước khi điều hành nhà bán đấu giá nổi tiếng Christie’s, Murphy từng điều hành công ty xuất bản Rodale. Phương châm hoạt động cho một ngày của ông là: “Suy ngẫm vào buổi sáng, hành động vào buổi trưa, đọc sách vào buổi tối, và ngủ vào ban đêm” - một câu thơ của nhà thơ William Blake. “Cách này đã tạo ra sự khác biệt lớn trong cuộc sống của tôi”, Murphy nói. Ông cho rằng, việc suy nghĩ và lên kế hoạch vào buổi sáng giúp ông có những hành động chiến lược và chủ động hơn.

CEO Paul Polman của Unilever


Để có đủ sức khỏe về tinh thần và thể chất phục vụ cho việc vận hành một công ty đa quốc gia như Unilever, CEO Polman luôn thức dậy vào lúc 6h sáng. Polman lý giải, ông cần dậy sớm để có thời gian bao quát trước cả ngày làm việc.

Cựu CEO Steve Reinemund của PepsiCo


Hiện làm công tác giảng dạy tại Đại học Wake Forest, Mỹ, ông Reinemund - người từng có thời gian dài giữ cương vị CEO của hãng đồ uống PepsiCo - cho biết, ông thức dậy vào lúc 5h30 mỗi sáng. Trước khi đi làm, ông đọc một loạt các tờ báo như New York Times, Wall Street Journal, Financial Times và Dallas Morning News.

CEO Andrea Jung của Avon Products


Trong một cuộc trò chuyện với tạp chí Forbes, nữ CEO Jung của hãng mỹ phẩm Avon tiết lộ, bà thức giấc vào lúc 5h mỗi sáng và tới phòng tập thể dục trước khi có mặt tại văn phòng vào lúc 8h.

Cựu CEO Jon Corzine của MF Global


Đồng nghiệp cũ của Jon Corzine cho biết, khi còn là CEO của hãng môi giới vừa phá sản MF Global, ông thường đến văn phòng trước 6h sáng. Corzine cũng là người cuối cùng rời văn phòng công ty mỗi tối.

CEO Howard Schultz của Starbucks


Người điều hành chuỗi cửa hiệu cà phê Starbucks bắt đầu ngày mới bằng cách tập thể dục, thường là đạp xe cùng vợ. Ông đến văn phòng trước 6h sáng. Chủ tịch của Starbucks là Michelle Gass cũng thức dậy lúc 4h30 mỗi sáng để chạy bộ, và đã duy trì thói quan này suốt 15 năm.

Cha con Tổng thống Bush


Không chỉ CEO các công ty lớn mà nhiều chính trị gia cũng có thói quen dậy sớm. Cha con Tổng thống Mỹ Bush là một ví dụ. Tổng thống Bush cha thường đến văn phòng trước 6h sáng và ở lại cho tới 2h đêm. “Thật khó để theo kịp ông ấy”, một cựu nhân viên phục vụ ở Nhà Trắng nhớ lại.

Tổng thống Bush con có lịch làm việc hàng ngày tương tự như cha mình. Các thành viên trong nội các của ông cũng không hề “kém cạnh” Tổng thống. Chẳng hạn, Ngoại trưởng Colin Powel đến văn phòng lúc 6h sáng và ở lại cho tới 7h tối. Ngoại trưởng Condoleeza Rice thì thức dậy vào lúc 4h30 mỗi sáng để đi tập thể dục trước khi tới văn phòng.

Benjamin Franklin


Khai quốc công thần Benjamin Franklin của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ có một câu nói: “Đi ngủ sớm và thức dậy sớm giúp con người khỏe mạnh và minh mẫn”. Ông thức dậy lúc 5h sáng mỗi ngày và tự hỏi mình: “Hôm nay mình sẽ làm gì?”

Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS




Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS được phát minh bởi T. Harv Eker (tác giả quyển Secret of Millionaire Mind), là bậc thầy về diễn thuyết, đã thiết kế hàng chục khoá học ngăn và dài hạn về phát triên cá nhân, và được mênh danh là “trainer of trainers”

Phương pháp JARS là phương pháp những cái hũ, bởi tiền của bạn sẽ được chia đều cho 6cái hũ tượng trưng cho 6 tài khoản cá nhân.

Hãy hình dung khi bạn nhận được thu nhập mỗi tháng (có thể là tiền lương, hoặc tiền từ bố mẹ, hoặc bất cứ nguôn thu nào khác, ít hay nhiều không quan trọng). Số tiền đó sẽ được chia cho các hũ được dánh dấu như sau với số phần trăm tương ứng


  • Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%
  • Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiết kiệm tiêu dùng cho tương lai 10%
  • Education account (EDU) – Tài khoảngiáo dục 5%
  • Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55%
  • Play – Tài khoản hưởng thụ 10%
  • Give - Tài khoản từ thiện 10%


Khi bạn nhìn vào những tài khoản trên, có thể bạn sẽ thắc mắc là có vẻ 1 số tài khoản nó hơi trùng lập với nhau, nhưng thật sự thì mỗi tài khoản đều có mục đích và tác dụng riêng đấy.

1. Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%

Có thể khai niệm này rất mới đối với bạn, nói đơn giản thì đây là tài khoản dùng để đầu tư. Có nhiều cách để đầu tư (nếu được mình sẽ nói rõ hơn thông qua những chủ đề khác) nhưng ví dụ bạn có thể dùng để chơi chứng khoán (nếu bạn có khả năng), hoặc để dành khi nào nhiều nhiều có thể hùn hạp làm ăn với bạn bè, thâm chí mở 1 cửa hàng nho nhỏ, thậm chí là để mở công ty.
Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn lúc nào cũng có sẵn 1 sô tiền cho những mục đích đâu tư trong tương lai, chứ không phải tới lúc đó bạn mới đi gom tiền. Và lý do mà tên tài khoản này là Financial Freedom, bởi vì chỉ có đầu tư (hợp lý và hiệu quả) thì mới có thể giúp bạn làm giàu, và đạt được tới Financial freedom, khi mà mọi chi tiêu của bạn sẽ được những lợi túc từ đâu tư chi trả hết, lúc đó bạn ko cần phải đi làm nhưng vẫn có thể sống thoải mái


2. Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10%

Tai khoan này bạn sẽ phải để đó 1 khoản thời gian khá lâu đê cho những chi tiêu lớn trong tương lại. Ví dụ như khi còn đi học, bạn muốn sắm con điện thoại mới, hay con laptop, thì đây là khoản để bạn để dành cho những chi tiêu đó (vì nó lớn đối với bạn). Hoạc còn khi bạn đã đi làm, thì khoản này để cho bạn dành dụm mua những món lơn hơn, như là sắm xe, mua nhà, danh dụm cho đám cưới v.v…

Tác dụng của tài khoản này là để bạn thấy rõ được mục đích mình nhắm tới là gì, và tiết kiệm tiền từ từ cho việc đó. Những khoản chi tiêu lớn này bạn cần có kế hoạch lâu dài, chứ không nên là tới lúc đó mới dùng hết tiền của mình đi mua, rồi nó sẽ ảnh hưởng tới nhưng khoản chi tiêu khác

3. Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5%

Đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, tức là để cho bạn nâng cấp bản thân. Tài khoản này có thể được chi tiêu vào các khoản như cho các khoá học nâng cấp bản thân, mua sách vở tài liệu học tập. Và hãy nhớ đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, bạn phải chi tiêu hợp lý để nâng cấp bản thân liên tục, có như vậy bạn mới đảm bảo được giá trị bản thân
Tác dụng của tài khoản này là bắt bạn phải liên tục đâu tư vào chính bản thân mình, bởi đây sẽ là khoản đâu tư sinh lời nhất của bạn

4. Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55%

Đây là tài khoản tiêu dùng cho những chi phí cần thiết của bạn, như là ăn uống đi lại, kể cả mua sắm những thứ cần thiết cho bản thân. Có thể bạn sẽ thắc mắc là nhu câu mỗi người khác nhau, liệu 55% có thể đủ hãy không. Thật sự là thống kê cho thấy thì 55-60% này sẽ là đủ cho bạn, nếu bạn thấy bạn cần hơn, chứng tỏ việc chi tiêu của bạn chưa đủ hợp lý.

Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn biết được giới hạn chi tiêu của mình là bao nhiêu, từ đó bạn sẽ thay đổi lối sống cho phù hợp. Còn khi bạn chưa bao giờ lên kế hoạch rõ ràng, bạn thường sẽ chi tiêu vô tội vạ và lấn vào các tài khoản khác

5. Play – Tài khoản hưởng thụ 10%

Vâng, đây thật sự là tài khoản để bạn xài để thoả mãn nhưng nhu cầu xa xỉ của bản thân bạn. Có thể bạn cần một cái áo mới (chỉ làtại vì bạn thích, chứ không phải vì nhu cầu), mua đĩa game, đĩa nhạcmới. Thậm chí là để đi du lịch, ăn uống bù khú với bạn bè.Và hãy nhớ, đây là khoản tiêu xài BẮT BUỘC mỗi tháng, cho dù bạn đang cực kỳ dè sẻn chi tiêu, nhưng phải luôn để ra 1 khoản cho chính bản thân bạn. Khoản này có thể gom lại vài ba tháng để xài một lần, nhưng bạn ko được để đó quá lâu.

Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn thưởng cho bản thân (sau 1 tháng cực khổ kiếm ra tiền), và chỉ có như vậy bạn mới thấy tiền mình kiếm ra, mình được hượn thụ, thi bạn sẽ có nhiều động lực để kiếm thêm nhiều tiền hơn

6. Give – Tài khoản từ thiện 10%

Đây là tài khoản để bạn cho người khác, có thể là đi quyên góp từ thiện, giúp các trẻ em nghèo. Có rất nhiều những hoạt động mà bạn có thể dành số tiền này vào. Tài khoản này có thể giảm xuống 5% nêu mà tài khoản chi tiêu cần thiết của bạn cần lên 60%. Nhưng luôn phải nhớ dành ra 1 khoản để giúp người khác.

Tác dụng của tại khoản này là theo Law of attraction, khi bạn cho đi, bạn sẽ được nhận về … giúp được người khác bạn tất nhiên sẽ vui hơn nhiều, nhưng với chính bản thân bạn, nó cũng sẽ giúp cho bạn nhận được những món tiền nhiều hơn trong tương lai.

Vậy bây giờ làm sao để bắt đầu luyện tập phương pháp JARS?

+ Hãy dành ra thời gian để ngồi tình toán lại tiến bạc cá nhân của chính bạn.
+ Đầu tiên hãy ghi ra số tiên bạn sẽ có mỗi tháng là bao nhiêu, rôì chia đều cho các tài khoản theo tỉ lệ nêu trên
+ Đối với FFA, hãy nhân số tiền mình sẽ có mỗi tháng với 6 tháng, 1 năm, 3 năm. Mục tiêu là để bạn sẽ có được trong đầu số tiền mình có thể dùng để đầu tư trong giai đoạn 6 tháng sắp tới, hay 1 hoặc 3 năm tới là bao nhiêu. Khi đã có con số trong đầu, bạn sẽ dễ dàng kiếm được chỗ thích hơp cho nó. Còn hiện tại thì có thể bạn ra mở 1 tài khoản tiết kiểm ở ngân hàng, để mỗi tháng bạn sẽ bỏ vào đúng số tiền trong FFA vào đó. Nếu bạn chưa có dự định đầu tư trong tương lại gần, có thể bạn để tiết kiềm dài hạn để có được lãi suất tốt hơn.
+ Đới với LTSS, bạn hãy đat cho mình một mục tiêu trong tương lai là bạn sẽ phải mua cái gì đó có giá trị khá lơn. Rồi từ LTSS bạn có mỗi tháng, hãy tính thử trong bao lâu bạn sẽ có đủ, từ đó hãy đặt quyết tâm với bản thân để hướng tới mục tiêu đó
+ Còn EDU, nếu trước mắt bạn ko có những dự tinh lớn lao (như đóng tiền để tham dự những khoá học này kia) thì hay nghĩ xem những sách vở tài liệu gì bạn có thể mua được để đọc, học hỏi và nâng cấp bản thân (ví dụ như để mua Tôi tài giỏi chẳng hạn). Hãy nhớ, bây giờ bạn đã có 1 khoản cho chuyện đó, nên phải tự thúc đẩy chính bản thân mình phải tìm tòi học hỏi nhiều hơn nữa. Kiến thức không bao giờ free, bây giờ bạn đã có tiền, tại sao ko đi mua thêm kiến thức cho mình.
+ Với NEC, hiện giờ bạn đã biết giới hạn chi tiêu cần thiết hàng tháng của mình là bao nhiêu, bạn có thể so sánh với trung bình tiêu xài của bạn trước giờ, nếu nó nhiều hơn số tiền bạn có trong NEC, thì hãy bắt đâu ngồi suy nghĩ để cắt giảm chi tiêu của mình. Chắc chắn khi ngồi tính lại, bạn sẽ thấy được những khoản ko cần thiết mà bạn có thể hoàn toàn bỏ đi, và nhất là khi bạn đã có 1 con số cụ thể làm giới hạn, bạn sẽ rất dễ dàng điều chỉnh lại thói quen tiêu xài.
+ Chắc chắn đa số sẽ rất hứng thú với PLAY, bởi vì đây là để bạn hưởng thụ bản thân mình. Hay tiêu xài cho nó thật hợp lý (bởi nó cũng không quá nhiều), và cho đáng công sức mình đã bỏ ra (bởi vì nó sẽ đủ để bạn tự thưởng cho chính mình). Nếu bạn có dự tính du lich, hoạc cần nhiều hơn khoản PLAY cho phep hàng tháng, có thể để dành vài tháng cho tới khi đủ rồi bạn sẽ xài chung 1 lân, nhưng phải nhớ là khoản này phải được chi, bạn đừng nên quá tiết kiệm đối với bản thên mình
+ Và GIVE thì là khoản để bạn có thể làm những việc từ thiên mình muốn làm, nhưng chưa bao giờ thấy đủ tiền, còn bây giờ bạn đã có một khoản riêng, hay đi giúp người khác, có thể là bạn bè xung quanh, có thể là người xa lạ, nhưng mà sự giúp đỡ nó sẽ nối tiếp và nhân đôi từ người này qua người khác, hãy là người gieo những hạt giống đầu tiên.

Bùi Hải An